Phận người "ăn sương uống bụi"

09:29 | 02/03/2017

Đến nay vẫn chưa cơ quan nào thống kê, có bao nhiêu người mưu sinh hè phố với cả nghìn hình thức ở Hà Nội. Ở hầu hết các cổng bệnh viện, trường học, những ngã ba, ngã tư, gầm cầu, nơi tiện người qua lại… đều có hàng quán mọc lên. Nhiều người trong số đó có hoàn cảnh, số phận đáng thương nhưng cũng không ít người đã kiếm bạc triệu mỗi ngày vì… chiếm nơi công cộng thành sở hữu riêng.

Nhỏ nhoi những phận người

Bưng suất cơm đựng hộp nhựa, người phụ nữ vừa nhai vừa nhắc khách ngồi gọn gàng rồi một tay rót nước. Chốc chốc bà lại quài tay ra sau đấm vì mỏi lưng, xong lại rổng rảng cười: “Cái lưng lại đòi tiền ấy mà!”. Đó là hình ảnh về bà Nguyễn Thị Tới, 62 tuổi, với gần 30 năm “ăn cơm bụi uống lề đường”.

Cuộc sống vỉa hè luôn sôi động

Ngần ấy thời gian, bà Tới đã gánh chịu đủ nhọc nhằn, bụi bặm, nắng mưa để chắt chiu những đồng tiền lẻ. Trước khi làm nghề bán nước chè, bà Tới đã từng làm nghề tạp vụ trong một cơ quan Nhà nước. Sau này chồng mất, thấy việc bán nước chè hè phố cũng… kiếm ăn được nên bà quyết định ngồi ở ngã ba phố Hai Bà Trưng - Triệu Quốc Đạt, vừa gần tòa án, vừa gần bệnh viện.

“Dù biết bán trên hè phố là không đúng, thường bị các chú công an phường đuổi, nhưng vì khó khăn đành phải chịu. Nếu có tiền thuê sạp bán hàng thì u (bà Tới xưng là u với người trẻ tuổi) đã thuê rồi. Chồng mất sớm, nay phải phụ đứa con gái nuôi cháu ngoại, cũng rất hoàn cảnh”, bà Tới chia sẻ.

Qua trò chuyện, bà Tới cho biết mình đã chuyển vị trí bán hàng đến ba lần, quanh khu vực này và chỉ cách nhau vài chục mét. Khách đến với bà thường là người nhà thăm bệnh nhân, người đi nghe tòa xử án và khách ở một số cơ quan lân cận. Ngồi ở vị trí này, bà cũng nhìn thấy hàng trăm người già khác với gánh hàng mưu sinh, cũng khổ sở, lưng còng và trên khuôn mặt họ những nếp nhăn nhọc nhằn chằng chịt.

Hiện nay, mỗi ngày làm việc từ sáng sớm đến chừng tám giờ tối, trừ chi phí bà cũng để ra được 200 ngàn đồng. Cũng theo bà Tới, cái nghề “ngồi lê hè phố” tưởng dễ dàng nhưng thật ra có vô vàn khó khăn. Ngoài chuyện tìm được một chỗ có thể bán được, ít bị công an đuổi, ít ảnh hưởng đến giao thông là điều cực khó. Thêm nữa, quá nhiều người nghèo khổ cũng chọn bán trà đá để kiếm ăn nên cũng phải cạnh tranh nhau.

Bà Tới vui vẻ nói: “Đầu tư ít vốn thật, chỉ bộ ấm đun nước, hai cái phích, thùng xốp đựng đá, hơn chục cái chén. Sang hơn thì có hộp kẹo lạc, gói thuốc, mấy cái ghế nhựa. Đôi khi, để đỡ tốn u cho khách ngồi lên miếng xốp bọc ni-lông, cái đó vừa gọn vừa êm. Thế vẫn chưa đủ đâu, còn phải “đầu tư” nụ cười nữa. Người bán hàng mà không có cái duyên thì khó bán hàng lắm. Nụ cười, sự đon đả hút khách đấy”.

Ở cửa Siêu thị bách hóa Thanh Xuân, người ta vẫn quen với hình ảnh một bà già hơn 80 tuổi với chiếc cân nhỏ hành nghề cân trọng lượng cho người qua đường. Bà tên Bùi Thị Hạnh, quê ở Thái Bình, bố mẹ mất sớm, kể từ đó nỗi truân chuyên cứ bủa vây, đến nỗi bà trôi đến “bến nước mười ba” vẫn không hết khổ. Người chồng thứ nhất bỏ đi, để lại con nhỏ, bà ôm con ra Hà Nội kiếm sống rồi được nhận vào làm một công ty may.

Tại đây, bà đã gặp một người tốt bụng, hai người đến với nhau. Hạnh phúc ngắn ngủi, chồng thứ mất, bà quần quật làm nghề bán rong ở khắp các con phố, hè phố ở Hà Nội để nuôi hai con. Đã thế, số tiền để dành dụm, mua một miếng đất cắm dùi ở con ngõ sâu quận Thanh Xuân cũng bị lừa mất. Khoảng bảy năm nay, lưng còng, tóc bạc, sức yếu bà mua chiếc cân điện tử, ngồi ở chỗ đông người qua lại, đầy bụi và khói xe chờ khách ghé qua.

Ước mơ của phận nghèo

Thật khó thống kê có bao nhiêu người mưu sinh hè phố với cả nghìn hình thức ở phố phường Hà Nội. Ở hầu hết các con phố, các cổng bệnh viện, trường học, những ngã ba, ngã tư, gầm cầu, nơi tiện người qua lại… đều có hàng quán mọc lên. Từ một mẹt xôi nếp, một bàn vé số, một quầy nước chè nhỏ nhoi hay chỉ một mét vuông diện tích để đặt cái cân điện tử, chiếc bơm xe… cũng đủ để nuôi một gia đình mấy người.

Không chỉ cái nghèo, cái khổ xua họ ra hè phố, không ít người thậm chí coi hè phố là chốn để làm giàu. Nhưng nói gì thì nói, đã phải cày cục “buôn thúng bán mẹt” nơi hè phố bụi bẩn thì chẳng có gì là sướng. Đa số những người được hỏi đều cho biết, vì chưa (hoặc không biết) làm gì mới phải ra nơi gió bụi mưu sinh. Họ, đôi khi còn bị “dẹp” bởi cán bộ công an phường. Nhưng bị bắt, bị phạt rồi đâu lại vào đấy, nhiều người đã bám trụ đến mấy chục năm.

Bà Hạnh với chiếc cân điện tử là một thí dụ. Lẽ ra, ở cái tuổi của bà là phải được nghỉ ngơi, được hưởng phúc nhờ con cháu nhưng đến giờ vẫn phải vất vả kiếm cơm thật khiến người khác mủi lòng. “Nếu được dựa vào chồng con thì đâu còn phải chịu khổ”.

Ngay cả bà Tới, là người phụ nữ mạnh mẽ, trải qua mất mát lớn rồi gắng gỏi gửi ước mơ về cuộc sống nơi… hè phố. Đơn giản chỉ là cần đủ cơm ăn áo mặc, có chút tiền chữa căn bệnh kinh niên. Thế nhưng, trời nắng còn đỡ, gặp ngày mưa, không bạt che bà phải xếp lại đồ rồi “ù té” ra một mái hiên nào đó đứng cho đỡ ướt.

Chung nỗi khổ, chị Đặng Thị Hồng (quê ở Quảng Nhân, Quảng Xương, Thanh Hóa) cũng lê bên chân tập tễnh, hàng ngày dọn quầy bán nước chè ở hè phố đoạn cầu vượt Ngã Tư Sở. Có chồng và hai con gái nhưng chị không được nhờ chồng, bởi anh ta thường rượu chè, gái gú, hay đánh đập vợ con.

Không thể sống nổi, chị Hồng mang hai con gái ra Hà Nội mưu sinh. Đứa lớn 18 tuổi, thi thoảng đi dọn nhà thuê kiếm tiền, đứa thứ hai 15 tuổi có thể đỡ đần mẹ đun, xách nước. Ba mẹ con thuê nhà theo ngày, mỗi ngày 30 nghìn đồng. Chị Hồng tính: “Như thế tiết kiệm hơn, bởi mỗi tháng chỉ hết 900 nghìn đồng. Nếu thuê “nguyên căn” thì phải hơn triệu cơ”.

Tuy nhiên, với chị Hồng đó chỉ là bất đắc dĩ, chứ ai cũng muốn thuê lấy một căn phòng cho tiện sinh hoạt, đỡ phải nay đây mai đó. “Tính đi tính lại, ba miệng ăn vẫn phải cậy nhờ vào bàn trà đá. Mấy năm trước, tôi bị bệnh u màng tủy, biến chứng sinh ra liệt một chân, tập mãi mới di chuyển được đấy! Nếu không nhờ quầy nước thì chắc ba mẹ con chẳng sống nổi”, chị Hồng buồn bã cho biết.

Phải khẳng định, bám hè phố mưu sinh đã trở thành chuyện bình thường của những người dân nghèo, những người thôn quê thiếu việc làm, ra phố chọn cho mình một góc không phải mất phí. Thậm chí có người còn kéo cả gia đình, bung ra các hè phố; có hộ nuôi được con học đại học mà nếu không “nhờ ông hè phố” thì điều đó không thể hiện thực.

Hà Đông

Nguồn:

Thông tin chứng khoán

Cập nhật ảnh...
Nguồn : stockbiz.vn
Ngân hàng
KKH
1 tuần
2 tuần
3 tuần
1 tháng
2 tháng
3 tháng
6 tháng
9 tháng
12 tháng
24 tháng
Vietcombank
0,10
0,20
0,20
-
4,10
4,10
4,40
4,70
4,80
6,40
6,40
BIDV
0,10
-
-
-
4,10
4,10
4,40
4,70
4,80
6,40
6,40
VietinBank
0,10
0,20
0,20
0,20
4,10
4,10
4,40
4,70
4,80
6,40
6,40
Cake by VPBank
0,10
-
-
-
4,90
-
4,95
7,90
-
8,50
8,60
ACB
-
0,50
0,50
0,50
4,00
4,10
4,20
5,50
5,70
6,20
6,90
Sacombank
-
-
-
-
5,60
5,70
5,80
7,00
7,15
7,30
7,50
Techcombank
0,03
-
-
-
5,90
5,90
5,90
6,70
6,70
7,00
7,00
LienVietPostBank
0,10
0,10
0,10
0,10
6,00
6,00
6,00
6,50
6,50
5,90
6,40
DongA Bank
0,50
0,50
0,50
0,50
5,00
5,00
5,00
6,80
6,90
7,40
7,70
Agribank
0,30
-
-
-
4,10
4,10
4,40
4,80
4,80
6,40
6,40
Eximbank
0,20
0,50
0,50
0,50
4,50
4,60
4,70
6,00
6,10
6,60
6,60
Ngân Hàng USD EUR GBP JPY
Mua vào Bán ra Mua vào Bán ra Mua vào Bán ra Mua vào Bán ra
Vietcombank 23.940 24.250 24.754 26.138 28.541 29.755 170.32 180.30
BIDV 23.960 24.240 24.915 26.013 28.716 29.883 170.53 178.87
VietinBank 23.918 24.218 25.021 26.156 28.886 29.896 171.64 180.19
Agribank 23.880 24.180 25.147 26.225 28.899 29.682 174.11 180.63
Eximbank 23.900 24.220 25.044 25.697 28.953 29.708 172.21 176.70
ACB 23.800 24.300 25.119 26.701 29.135 29.691 172.39 176.56
Sacombank 23.905 24.455 25.081 25.996 29.089 29.855 172.56 180.11
Techcombank 23.908 24.210 25.080 25.730 28.970 29.730 171.40 177.00
LienVietPostBank 23.810 24.400 25.088 26.320 29.058 29.881 172.21 181.04
DongA Bank 23.970 24.260 26.930 27.410 31.560 32.110 203.80 210.30
(Cập nhật trong ngày)

Giá vàng Xem chi tiết

Khu vực
Mua vào
Bán ra
HÀ NỘI
Vàng SJC 1L
66.250
67.070
TP.HỒ CHÍ MINH
Vàng SJC 1L
66.250
67.050
Vàng SJC 5c
66.250
67.070
Vàng nhẫn 9999
53.250
54.250
Vàng nữ trang 9999
53.050
53.850